Monday, May 12, 2008

may. 12. 2008.

12h trưa trời trưa trật, có 1 thằng mặc wần đùi ngồi nghe má Christina hát "Lord have mercy on my soul"... Hớiz... số thất nghiệp nó khổ dzị đó. Sao tui kiếm wài hông có 1 cái company nào nó nhận tui vô làm là sao chòi. Tui aim cũng đâu có cao lắm đâu. Tui chỉ cần 1 công việc nhẹ nhàng dzí 1 mức lương ổn định thôi mà cũng không được là sao.

Dạo này thấy viết blog wài là biết rảnh lắm ó. Mỗi tuần có 1 cái. Hổng có chiện j làm mà, chống chân ngồi viết blog chơi. Viết blog xong đọc sách, đọc sách xong đi bơi, xong đi chợ, xong ăn cơm, xong đi chơi, xong đi ngủ, xong dậy viết blog. Chòi phải tui có tiền đi tui phè tui còn thanh thản. Đằng này tài khoản gần hết tiền tới nơi òi mà phè wá sao thấy long đong lận đận wá, hix.

Mẹ ơi má Christina hát wa bài "It's not so easy loving mi" rùi. Hix sao nghe khổ wá. Đời bả chắc cũng long đong lận đận...

Tối hôm wa ngồi coi Perhaps Love (如果爱). Thích cái đoạn đầu vầy nè:

"Life is like a film. Each of us is the lead in our own film.
Some might assume he is also the co-lead in someone else's film.
But in fact, his role is merely supporting. Or just a bit part. Or worse... his scenes could have been edited out. He just doesn't know it..."

Rùi chị Châu Tấn chơi nguyên nhát đâm dzô tim anh Takeshi Kaneshiro bằng câu "The one who loves you the most is always... yourself."

Hợp ghê, má Christina chiển wa "Walk away". Chơi nguyên cái series sầu thảm lun.

Mưa cha nó rồi. Định đi bơi kím chút ánh nắng mặt trời cho làn da nó ram rám đẹp đẹp mà mưa dzị sao đi. Hàiz...

Thứ hai đầu tuần mà wải wá chòi wải. Mấy lúc rảnh wá dzầy, fải tui có tiền, tui đi học in-line skating, tui đi học violin, tui đi du lịch, đi Hòng Kong, đi Bang Kóc, đi Bali, hix... Hổng có tiền cái ngồi nhà nghe má Christina gầm rú sầu đời. Nghèo nó khổ dzị đó.

Con nhỏ cùng nhà bữa nay bắt đầu đi làm rùi. Nhà h hông có ai. Hiu wạnh cô đơn trống vắng, hàiz...

Đin cha nó rùi.

No comments: