Wednesday, May 21, 2008

may. 21. 2008.

Hôm nay là ngày thứ 2 em đi làm.

Sau chuỗi ngày thất nghiệp vừa ăn chơi vừa đếm tiền vừa nhỏ nước mắt, em đã có công ăn việc làm ổn định như mong ước hé hé. Mặc dù lương bèo bọt hông đủ để em ăn sushi hằng tuần nhưng mà cũng tàm tạm đủ để em mướn nhà ở trong vài tháng khỏi ra trạm mrt ngủ.

Em làm trong công ty Infonic của UK. Nghe tên thấy cũng ngầu wá mà hông biết nó là cái j trơn. Mà sau 2 năm đi làm internship em rút ra vầy nè: Một là em hợp với công ty UK, hai là em hợp với công ty xa nhà. Năm ngoái em ở Bukit Timah thì em đi làm ở Singapore Expo. Năm nay em ở Paya Lebar thì em đi làm ở Pasir Panjang. Tây sang Đông Đông sang Tây vậy đó. Ông trời thử tính kiên nhẫn của em mà, bắt em hằng ngày bỏ ra 3 tiếng đồng hồ 2 chuyến đi về. Em lên xe bus em ngủ, em ngủ xong giấc đã đời tỉnh dậy vẫn chưa tới nhà.

Mà thôi kệ cha nó. Công ty em bự lắm, có 4 người. 1 phó giám đốc, 1 regional HR & finance mgr, 1 regional technical mgr, 1 technical staff. Hết. Em là người thứ 5. Công ty ít người wá ai cũng được làm chức regional hết trơn, sướng dễ sợ. Sao hông cho em làm regional marketing intern ha hé hé. Em iu chữ regional, mốt bỏ vô resume nhìn nó đệp đệp hé hé.

Công ty ít người, mà cái công ty hông có nhỏ, thành ra mỗi ngừ 1 fòng, nhìn giống như ai cũng là trưởng phòng dzị đó. Có em vô sau làm tạm thời nên mấy cô mấy chú trong công ty hổng rảnh quét bụi thêm 1 phòng mới cho em ngồi, nên em ngồi ké phòng của anh technical staff hé hé.

Trước khi em vô làm cô HR cổ hù em chớ công ty này ai cũng "regional" hết áh nên lâu lâu hải ngoại wài àh. Bằng chứng là hôm wa em mới vô làm bữa đầu tiên, mà ngày mai cổ đi hải ngoại, thứ 2 chú phó với chú tech bay theo cô trym én lun, còn anh tech staff còn lại lâu lâu cũng đi training. Úi vậy là còn 1 mình em trong cái office cô đơn lạnh lẽo wạnh hiu hix hix. Chuyện j xảy ra em phải giải quyết, hix. Lỡ có chiện j xảy ra cổ về cổ đánh đập, chửi mắng em, hix.

Em cũng mún khoe lên blog em làm cái j lắm, nhưng mà công ty của em làm software có dính dáng tới chính quyền, quân đội, ba mấy cái US Army rùi Singapore Armed Forces j j đó, nên nó confidential em hổng có khoe được hé hé. Phải bữa nào em được gặp mấy bác trong quân đội Singapore em lấy ná bắn đá vô đít mấy bác í hí hí.

Hồi hôm bữa em đọc báo. Báo đăng vụ 1 bác lái xe buýt bị đánh bầm mắt, bể mũi, gãy răng chỉ vì bác ấy "nhìn chằm chằm" vào 1 cặp trai gái đang cãi lộn. Bác í thanh minh là bác í chỉ "nhìn về hướng 2 ngừ đó" chớ hông có "nhìn chằm chằm vô 2 ngừ đó". Chòi mà thấy cũng ghê wá đi, có nhìn không cũng đánh nữa, dzô dziên. Mốt em ra đường em hông dám nhìn ai nữa hết trơn áh. Xấu đẹp j cũng hông nhìn lun, mất công nó đánh mình bầm mắt, bể mũi, gãy răng. Nãy em đi ăn McDonald 1 mình mà em chỉ dám thui thủi nhìn cái bánh của mình ăn chớ hông dám nhìn cái bánh bàn đối diện nữa, thấy ghê, hix!

Thui, hết nói nhảm. Hôm nay em post bài hát này. Khoái anh này. Hát hay ghê. Phải em có cái giọng thánh thót như ảnh mốt em hát ru con em ngủ hé hé.



Monday, May 12, 2008

SMU grads landing jobs sooner - and at higher pay

(from The Strait Times - May 12 2008)

"Overall starting salary went up to $3,040 from $2,850 for the previous batch"

"The top 20 percent are getting monthly starting salaries of $5,600"

"The top 12 percent are drawing starting starting salaries of between $4,000 and $10,000"

The numbers say it all!

No wonder why SMU life is getting more and more stressful.

Good and bad side of the story.

may. 12. 2008.

12h trưa trời trưa trật, có 1 thằng mặc wần đùi ngồi nghe má Christina hát "Lord have mercy on my soul"... Hớiz... số thất nghiệp nó khổ dzị đó. Sao tui kiếm wài hông có 1 cái company nào nó nhận tui vô làm là sao chòi. Tui aim cũng đâu có cao lắm đâu. Tui chỉ cần 1 công việc nhẹ nhàng dzí 1 mức lương ổn định thôi mà cũng không được là sao.

Dạo này thấy viết blog wài là biết rảnh lắm ó. Mỗi tuần có 1 cái. Hổng có chiện j làm mà, chống chân ngồi viết blog chơi. Viết blog xong đọc sách, đọc sách xong đi bơi, xong đi chợ, xong ăn cơm, xong đi chơi, xong đi ngủ, xong dậy viết blog. Chòi phải tui có tiền đi tui phè tui còn thanh thản. Đằng này tài khoản gần hết tiền tới nơi òi mà phè wá sao thấy long đong lận đận wá, hix.

Mẹ ơi má Christina hát wa bài "It's not so easy loving mi" rùi. Hix sao nghe khổ wá. Đời bả chắc cũng long đong lận đận...

Tối hôm wa ngồi coi Perhaps Love (如果爱). Thích cái đoạn đầu vầy nè:

"Life is like a film. Each of us is the lead in our own film.
Some might assume he is also the co-lead in someone else's film.
But in fact, his role is merely supporting. Or just a bit part. Or worse... his scenes could have been edited out. He just doesn't know it..."

Rùi chị Châu Tấn chơi nguyên nhát đâm dzô tim anh Takeshi Kaneshiro bằng câu "The one who loves you the most is always... yourself."

Hợp ghê, má Christina chiển wa "Walk away". Chơi nguyên cái series sầu thảm lun.

Mưa cha nó rồi. Định đi bơi kím chút ánh nắng mặt trời cho làn da nó ram rám đẹp đẹp mà mưa dzị sao đi. Hàiz...

Thứ hai đầu tuần mà wải wá chòi wải. Mấy lúc rảnh wá dzầy, fải tui có tiền, tui đi học in-line skating, tui đi học violin, tui đi du lịch, đi Hòng Kong, đi Bang Kóc, đi Bali, hix... Hổng có tiền cái ngồi nhà nghe má Christina gầm rú sầu đời. Nghèo nó khổ dzị đó.

Con nhỏ cùng nhà bữa nay bắt đầu đi làm rùi. Nhà h hông có ai. Hiu wạnh cô đơn trống vắng, hàiz...

Đin cha nó rùi.

Sunday, May 4, 2008

may. 04. 2008

For the last term:

The courses I took, in order of importance, more to less:
- Marketing Research
- Cross-Cultural Management and the Management of Diversity
- Entrepreneurship and Business Creation
- Business Ethics

And in order of the final grades I scored, higher to lower:
- Business Ethics
- Entrepreneurship and Business Creation
- Cross-Cultural Management and the Management of Diversity
- Marketing Research

Oh well, how ironic...

Sigh...