Saturday, June 14, 2008

Em đi công tác

Chiện là tui mới đi công tác ở Kuala Lumpua dzề. Công ty tui đài thọ từ A-Z, chỉ có khoản Đi xú đú với Shopping là tui phải tự trả. Trên lý thiết là tui đi để "giúp đỡ bác phó giám đốc làm triển lãm và wảng cáo về công ty". Còn trên thực tế là mấy công việc đó bác phó làm hết tui chỉ đứng nhìn và học hửi và tối tối đi Shopping.



Cái này là xe điện siu tốc chạy từ sân bay về trung tâm KL. Xe cực êm, đứng trên xe múa ba lê được.



Anh đồng nghiệp của tui. Bình thường trong công ty tui thấy ảnh cũng bình thường dễ thương, nhưng mà sau khi ăn nằm ở kiếp với ảnh 3 ngày 2 đêm tui trở nên hận ảnh. Lý do bởi vì ảnh có 1 hội chứng mà tui đặt tên là "Hội chứng chị Xù". Cụ thể như sau:

[Ở sân bay Singapore, mua hàng miễn thuế]
Ảnh: Mình mua sô cô la hiệu nào h ha, cái nào ngon hả Sam?
Tui: Bình thường tui ăn cái hiệu này nè, mua đi.

[10 phút sau]

A: Ui tao hông bít nên mua hiệu nào h mày ui.
T: Mua đại cha nó cái nào đi.
[Lượn wanh tiệm sô cô la 1 vòng nữa]

A: Êh mày ơi tao nhớ bạn tao nói hiệu này nhon.
T: Dị mua đi.
A: Thui để wa Malay coi giá sao, bên Malay bán rẻ hơn.
T: !@#$%^&

[Ở sân bay KL, mua hàng miễn thuế]
A: Êh mày ơi cái hiệu đó hổng có ở đây.
T: Vậy mua đại cha nó cái nào đi.

[Lượn tiếp cái tiệm sô cô la 10']
A: Thui tao mua cái hiệu giống mày.
T: (hổng nói nữa)
A: (đang đi ra tính tiền) Êh mày ơi cái này nhìn đẹp wá mày, hổng bít ăn nhon hông hen.
T: !@#$%^&*
A: (5' suy nghĩ) Thui tao mua cái hiệu giống mày.
T: !@#$%^&*

MIễn bàn.
Đó mới là "Hội chứng chị Xù". Ảnh còn có "Hội chứng chị Nãi" nữa.

T: Mày ui ở đây có j tao mua dề làm wà được mậy?
A: Ò.... Ùhm.... Èm.... Ò.... Ùhm.... (5 phút) Tao cũng hổng bít nữa.
T: Tối nay mày có đi chơi với bạn mày hông? (Ảnh vốn là người Malaysian, PR Singapore)
A: Ò.... Ùhm.... Èm.... Ò.... Ùhm.... (5 phút) Tao cũng hổng bít nữa.
T: Chớ bạn mày nói sao?
A: Ò.... Ùhm.... Èm.... Ò.... Ùhm.... (5 phút) Ờ nó đang bận, chút chắc tao gọi lại wá. Tao cũng hổng bít nữa.
T: !@#$%^&*

Dẹp ảnh wa 1 bên, nói tiếp chiện của tui.



Khoái cái nhà này có cái củ hành ở trên nóc chụp kỷ niệm hé hé.



Đêm thứ nhất tui ở cái Hilton bên trái, đêm thứ 2 tui ở cái Le Meridien bên phải. Chơi chiển nhà dị tại cả 2 cái đều hết fòng fải ghép ghép dị đó. Góm, KL mà làm như cái jè nhìu ngừ đi lắm dzạ kiu hết phòng.

2 cái này là của chị Paris Hilton hết áh, cái chị dễ thương thon thả mảnh khảnh đẹp như cây we cười như con búp bê đó. Lâu lâu thấy chỉ ôm con chó cũng đẹp như cây we giống chỉ dị đó. Tội con chó. Số chó hổng được mập hơn chủ mà, chủ nó dị nó fải dị.



Cái này là cái fòng mà tui dí anh đồng nghiệp ăn nằm ở kiếp dí nhau 3 ngày 2 đêm. Chắc bà Paris Hilton vốn ở sạch nên bả xây cái fòng tắm bự gần bằng cái fòng ngủ lun, hợp ý tui.




Bả làm cái vòi tắm mưa nữa, hợp ý tui lun.

[Định post nhìu tấm hình nữa mà copy paste link wài mệt wá hổng post nữa hé hé, post vài cái đệp đệp thui]

Tui đi Aquaria, cái "Thủy Cung" của KL, bự hơn cả cái của Singapore và tất nhiên là cái của Đầm Sen hé hé. Chụp được vài con cá đệp đệp.



Con này tui đặt tên là "cá chim" bởi vì nó là cá mà nó có cánh như chim dị đó. Đệp mỹ mều lun. Tui mà có hồ cá tui bỏ chục con này dô, chim bay cá lượn lun hé hé. Tấm này là chụp từ fía hông con cá.



Còn tấm này là chụp từ fía mông con cá, hé hé.



Còn cái này là em cá mập chụp từ dưới bụng lên hé hé. Tui lặn xuống dưới con cá rùi giơ máy chục lên đóa hố hố.



Còn cái này là em cá đuối. Nhìn trên xuống ẻm đệp mỹ mều mà nhìn dưới lên ẻm góm dị đó. Bỡi dị, ngừ ta nói thứ j cũng có 2 mặt mà.



Bonus thêm 1 tấm của em cá đuối đệp mỹ mều.



Cái này là trung tâm thương mại KLCC. Bước vô tưởng như đang ở Singapore dị đó, toàn G2000, Giordano, Watson, Guardian, Converse, Levi's, FCUK, etc., có Golden Village lun. Hổng khác j ở Sing tui đi Plaza Singapura.



Có cái khách sạn Việt Nam "bongsen" hé hé. (Cái bảng hiệu nhỏ nhỏ đó, điện thoại tui hổng có zoom, thông cảm).

Nhưng mà tui hổng có tiền để ăn bông sen. Tui đi ăn KFC cho nó rẻ hé hé.



KFC Malay giống ở VN, có bán cơm, mấy chai sốt để trên bàn hé hé. Singapore chơi kiểu Mỹ, hổng bán cơm.

Mà tui đi Malaysia hơn chục lần rùi rút ra kết luận đồ ăn Malaysia ngon hơn đồ ăn Sing hông có sai. Cục gà chiên KFC Malay cũng ngon hơn KFC Sing nữa. Bởi dị nói mí thứ KFC, McDonald này nọ "chất lượng toàn cầu" là ba trợn đó. Chỗ ngon chỗ dỡ bày đặt sạo. Hé hé.



Cái này là bên ngoài chỗ shopping nãy, ngay bên trên là tháp đôi. Hé hé. Đệp lộng lẫy lun.



Để khoe cái này là cái bao gối tui mua, fong cách rất Mã Lai, màu đỏ pha vàng phong cách hoàng gia lấp la lấp lánh kim tiến sương sa hột lụ. Rạng ngời và chói lóa. Hé hé. Mua xong nó bao hổng vừa cái gối nhà tui hé hé. Đời nó trớ trêu dị đó.



Xong. Hết fin. Cám ơn đã xem fin. Bái bai.

Wednesday, May 21, 2008

may. 21. 2008.

Hôm nay là ngày thứ 2 em đi làm.

Sau chuỗi ngày thất nghiệp vừa ăn chơi vừa đếm tiền vừa nhỏ nước mắt, em đã có công ăn việc làm ổn định như mong ước hé hé. Mặc dù lương bèo bọt hông đủ để em ăn sushi hằng tuần nhưng mà cũng tàm tạm đủ để em mướn nhà ở trong vài tháng khỏi ra trạm mrt ngủ.

Em làm trong công ty Infonic của UK. Nghe tên thấy cũng ngầu wá mà hông biết nó là cái j trơn. Mà sau 2 năm đi làm internship em rút ra vầy nè: Một là em hợp với công ty UK, hai là em hợp với công ty xa nhà. Năm ngoái em ở Bukit Timah thì em đi làm ở Singapore Expo. Năm nay em ở Paya Lebar thì em đi làm ở Pasir Panjang. Tây sang Đông Đông sang Tây vậy đó. Ông trời thử tính kiên nhẫn của em mà, bắt em hằng ngày bỏ ra 3 tiếng đồng hồ 2 chuyến đi về. Em lên xe bus em ngủ, em ngủ xong giấc đã đời tỉnh dậy vẫn chưa tới nhà.

Mà thôi kệ cha nó. Công ty em bự lắm, có 4 người. 1 phó giám đốc, 1 regional HR & finance mgr, 1 regional technical mgr, 1 technical staff. Hết. Em là người thứ 5. Công ty ít người wá ai cũng được làm chức regional hết trơn, sướng dễ sợ. Sao hông cho em làm regional marketing intern ha hé hé. Em iu chữ regional, mốt bỏ vô resume nhìn nó đệp đệp hé hé.

Công ty ít người, mà cái công ty hông có nhỏ, thành ra mỗi ngừ 1 fòng, nhìn giống như ai cũng là trưởng phòng dzị đó. Có em vô sau làm tạm thời nên mấy cô mấy chú trong công ty hổng rảnh quét bụi thêm 1 phòng mới cho em ngồi, nên em ngồi ké phòng của anh technical staff hé hé.

Trước khi em vô làm cô HR cổ hù em chớ công ty này ai cũng "regional" hết áh nên lâu lâu hải ngoại wài àh. Bằng chứng là hôm wa em mới vô làm bữa đầu tiên, mà ngày mai cổ đi hải ngoại, thứ 2 chú phó với chú tech bay theo cô trym én lun, còn anh tech staff còn lại lâu lâu cũng đi training. Úi vậy là còn 1 mình em trong cái office cô đơn lạnh lẽo wạnh hiu hix hix. Chuyện j xảy ra em phải giải quyết, hix. Lỡ có chiện j xảy ra cổ về cổ đánh đập, chửi mắng em, hix.

Em cũng mún khoe lên blog em làm cái j lắm, nhưng mà công ty của em làm software có dính dáng tới chính quyền, quân đội, ba mấy cái US Army rùi Singapore Armed Forces j j đó, nên nó confidential em hổng có khoe được hé hé. Phải bữa nào em được gặp mấy bác trong quân đội Singapore em lấy ná bắn đá vô đít mấy bác í hí hí.

Hồi hôm bữa em đọc báo. Báo đăng vụ 1 bác lái xe buýt bị đánh bầm mắt, bể mũi, gãy răng chỉ vì bác ấy "nhìn chằm chằm" vào 1 cặp trai gái đang cãi lộn. Bác í thanh minh là bác í chỉ "nhìn về hướng 2 ngừ đó" chớ hông có "nhìn chằm chằm vô 2 ngừ đó". Chòi mà thấy cũng ghê wá đi, có nhìn không cũng đánh nữa, dzô dziên. Mốt em ra đường em hông dám nhìn ai nữa hết trơn áh. Xấu đẹp j cũng hông nhìn lun, mất công nó đánh mình bầm mắt, bể mũi, gãy răng. Nãy em đi ăn McDonald 1 mình mà em chỉ dám thui thủi nhìn cái bánh của mình ăn chớ hông dám nhìn cái bánh bàn đối diện nữa, thấy ghê, hix!

Thui, hết nói nhảm. Hôm nay em post bài hát này. Khoái anh này. Hát hay ghê. Phải em có cái giọng thánh thót như ảnh mốt em hát ru con em ngủ hé hé.



Monday, May 12, 2008

SMU grads landing jobs sooner - and at higher pay

(from The Strait Times - May 12 2008)

"Overall starting salary went up to $3,040 from $2,850 for the previous batch"

"The top 20 percent are getting monthly starting salaries of $5,600"

"The top 12 percent are drawing starting starting salaries of between $4,000 and $10,000"

The numbers say it all!

No wonder why SMU life is getting more and more stressful.

Good and bad side of the story.

may. 12. 2008.

12h trưa trời trưa trật, có 1 thằng mặc wần đùi ngồi nghe má Christina hát "Lord have mercy on my soul"... Hớiz... số thất nghiệp nó khổ dzị đó. Sao tui kiếm wài hông có 1 cái company nào nó nhận tui vô làm là sao chòi. Tui aim cũng đâu có cao lắm đâu. Tui chỉ cần 1 công việc nhẹ nhàng dzí 1 mức lương ổn định thôi mà cũng không được là sao.

Dạo này thấy viết blog wài là biết rảnh lắm ó. Mỗi tuần có 1 cái. Hổng có chiện j làm mà, chống chân ngồi viết blog chơi. Viết blog xong đọc sách, đọc sách xong đi bơi, xong đi chợ, xong ăn cơm, xong đi chơi, xong đi ngủ, xong dậy viết blog. Chòi phải tui có tiền đi tui phè tui còn thanh thản. Đằng này tài khoản gần hết tiền tới nơi òi mà phè wá sao thấy long đong lận đận wá, hix.

Mẹ ơi má Christina hát wa bài "It's not so easy loving mi" rùi. Hix sao nghe khổ wá. Đời bả chắc cũng long đong lận đận...

Tối hôm wa ngồi coi Perhaps Love (如果爱). Thích cái đoạn đầu vầy nè:

"Life is like a film. Each of us is the lead in our own film.
Some might assume he is also the co-lead in someone else's film.
But in fact, his role is merely supporting. Or just a bit part. Or worse... his scenes could have been edited out. He just doesn't know it..."

Rùi chị Châu Tấn chơi nguyên nhát đâm dzô tim anh Takeshi Kaneshiro bằng câu "The one who loves you the most is always... yourself."

Hợp ghê, má Christina chiển wa "Walk away". Chơi nguyên cái series sầu thảm lun.

Mưa cha nó rồi. Định đi bơi kím chút ánh nắng mặt trời cho làn da nó ram rám đẹp đẹp mà mưa dzị sao đi. Hàiz...

Thứ hai đầu tuần mà wải wá chòi wải. Mấy lúc rảnh wá dzầy, fải tui có tiền, tui đi học in-line skating, tui đi học violin, tui đi du lịch, đi Hòng Kong, đi Bang Kóc, đi Bali, hix... Hổng có tiền cái ngồi nhà nghe má Christina gầm rú sầu đời. Nghèo nó khổ dzị đó.

Con nhỏ cùng nhà bữa nay bắt đầu đi làm rùi. Nhà h hông có ai. Hiu wạnh cô đơn trống vắng, hàiz...

Đin cha nó rùi.

Sunday, May 4, 2008

may. 04. 2008

For the last term:

The courses I took, in order of importance, more to less:
- Marketing Research
- Cross-Cultural Management and the Management of Diversity
- Entrepreneurship and Business Creation
- Business Ethics

And in order of the final grades I scored, higher to lower:
- Business Ethics
- Entrepreneurship and Business Creation
- Cross-Cultural Management and the Management of Diversity
- Marketing Research

Oh well, how ironic...

Sigh...

Wednesday, April 30, 2008

To be the second

5.30 in the morning (no, it's not a new song by Gwen Stefani)

For the whole day my laptop has kept on repeating the soundtrack of "The love of Siam". Well, it's quite weird that I don't understand a word, but I love the song! Maybe it's the magic of melody, haha. I used to criticize people who listen to music without understanding it, back to the time when K-Pop and J-pop were so so so much popular in my country; and now I'm falling for a song that I don't understand wth it is singing. E hem... I should take back my words...

I just took a look at my own blog again and realized that most of my entries have either a song, a movie, or a story with them. Conclusion? I'm the person that is easily inspired by entertainment!!! Haha. If only I could make money out of it, for example, be a movie critique, hee hee... My life would have been much more relaxing and enjoying.

Anyway, that's not the main idea of this entry. "To be the second", yup, it is. I'm not blaming my fate, but it seems that I am the person of the second, not the first.

I look at the poster of "The love of Siam", and I prefer the less handsome guy to the more handsome one.

If I were given a list of a hundred of choices to choose from, most of the time I would choose the option that is second of less most chosen one.

No matter how hard I try to do something, the best position I've ever achieved is the second. I've never enjoyed the feeling of being "the best".

Erm, am I whining about my fate here? Hehe, no... just having random thoughts running in my mind.

People's expectation is one of their motivations. Say, for example, if I expect to be extremely rich and have enough money to buy anything I want in the future [oh yea I love that], I would be more motivated to study and get a good grade now. On the other hand, if I only expect to be able to afford a house, a car, and just enough money to travel here and there, once in a while, I would just need to get an average grade.

That makes me think.

Well, then, isn't it true that people's happiness is somehow constituted, or at least strongly affected, by their expectation too? Say, for example, two guys live in exactly the same conditions, in the same house, drive the same car, earn the same salary, etc. The one who has lower expectation would be happier, correct?

Erm, then, why don't people just lower their expectation? This world would be a better place! Haha...

That might answer why although they have less, the people in the countryside are usually happier than those in the city .

On the contrary, some might argue that because of those high expectations that we are having what we have today. I am not denying this. We would not have had the hi-fi surround sound systems in our houses, if we were already happy with our mono speakers.

That's why human is different from other animals. The human brain is amazing!

Well, but have we ever stopped for a while and asked "are we too intelligent?". One of my professors used to comment this: "We are working much harder nowadays, so that we can earn more money. Then, we use the money we earn to cure the diseases that are caused by overwork".

What he said had its meanings and implications.

Like what Madonna sang in her "American Life":
I tried to stay ahead, I tried to stay on top
I tried to play the part, but somehow I forgot
Just what I did it for and why I wanted more
This type of modern life - Is it for me?

I think I'm happy with being only the second and not the best...

Again, I am contradicting myself, haha...

I would stop the discussion here, before it goes too far... to nowhere, haha... I don't wanna make my blog become some philosophy or psychology forum, hehe...

Just another random thought of mine.

Tuesday, April 29, 2008

"To all the loves that bring us to life"... [2]


Mew:
"...If we love someone so much, can we take it, that one day we will be apart? And... That being apart is a part of life? Is it possible that we love someone, and at the same time not afraid of losing them?... [or] is it possible that we can live without loving anyone at all?..."



"To all the loves that bring us to life"...

I just finished watching "The love of Siam". Well, I hv nothing to comment about this movie... It's just too good. Just watch it! (For those of you who are wise enough to not know what Siam is, it's Thailand, haha... bitchy me!)

The movie really makes me smile, not because of the handsome and cute actors and actresses haha. The love depicted through the movie is just so unforgettable. Once in a while, chances like this make me feel that life is pink again =).



Saturday, April 5, 2008

Saturday, March 1, 2008

Đám ma

Ở dưới nhà có 1 cái đám ma.

Đám ma chắc của 1 ông nào đó to tát lắm, thấy vải trắng quây nguyên 1 khu to đùng, choán hết nguyên khu residents' corner. Đêm đêm tiếng thầy chùa tụng kinh vang văng vẳng ngồi trên lầu 7 còn nghe thấy.

Mà đám ma thấy "vui" lắm. 1 hàng dài lẵng hoa cúng điếu khoảng hơn 2 chục cái xếp như triển lãm, không phải trắng và đen, mà đủ loại sắc màu. Nhìn từ xa tưởng khai trương nhà hàng, không biết là đám ma.

Góc phải có 1 cái "sân khấu", không biết để làm gì. Chắc để đêm đêm thầy chùa đứng trên đó tụng kinh. Mấy ngày đầu lúc chưa giăng màn trắng tui đi ngang qua tưởng dựng sân khấu diễn ca nhạc.

Góc trái khoảng hơn 2 chục cái bàn 8 chỗ. Ở giữa là chỗ để đồ ăn kiểu buffet. Có cả đầu bếp đứng tại chỗ phục vụ những món theo yêu cầu.

Cái này đúng là kiểu người ta thường gọi, "đi ăn đám ma"...

Đêm nay hình như đêm cuối. Màn hạ. Sân khấu xếp lại. Người đi qua lại dọn dẹp. Có 1 bàn có 4 bô lão, trông như bạn của người quá cố, say sưa ngồi chơi mà chược. Tiếng đập quân mà chược lanh lảnh trong đêm. Có 1 bàn khác khoảng gần chục thanh thiếu niên mặc áo trắng quần đen, tay áo đeo miếng vải đen, chắc là con cháu người quá cố, ngồi chơi bài Tây. Tiếng đập quân bài Tây thi thố với tiếng quân mà chược.

Thấy cũng "vui"...

Saturday, February 23, 2008

P.S. I Love You

First entry of 2008!!!

Happy New Year to all!!! Happy Chinese New Year to all!!! Gong Xi Fa Cai!!! Happy Valentine too :D... (well I'm supposed to say these things earlier, but since this is my first entry, now I say it... Hehe, and who gives a heck whether you still have the mood or not ^.^)

Hmm, I think I'm getting more and more bitchy these days... Maybe bcuz I keep listening to those bitchy podcasts...

Anyway, today I went for "P.S. I Love You", a very dramatic kind of romantic movie. It's about a husband who knows that he would die from some kind of disease... so he makes arrangements b4 he dies so that letters will be sent to his wife after his death to motivate her to continue her life without him... and at the end of every letters, he would always write "P.S. I love you"... cute right?

Well, what amazes me is not how he manages to send the letters to the wife at such accurate timing.. but his understanding of her... Maybe that's actually what's amazing about love, about how much ppl can do for each other... yea? (excuse me for still being in Valentine mood ^.^)

Another reason that I love this movie would be the cast. It's Gerald Butler and Hilary Swank!!! Yea the guy is the king of 300. If anyone has watched that, u'd know what I mean!!! And yea the lady used to be a "Boys don't cry" which is one of my all-time favourites. So I was at the cinema to watch the romance or to see the hunky cutie lovey dovey couple? I have no idea! ^.^

Back to the idea of how much ppl can do for each other, another idea just pops up in my head. My Business Ethics prof. used to say something like this to the class: What ppl do are just for themselves, it's the "self" part inside them that motivates ppl do whatever they do. (Well, remember he's a Ethics prof. ok, and his saying seems... not ethical at all!! LOL). Anyway, he has his point, which I agree... But I won't discuss this issue here (pls, discussing Ethics in class is more than enuf!).

I seem to contradict myself eh?

Who cares ^.^... Everyone contradicts himself rite ^.^...

For now I just wanna keep the happy happy lovey dovey couple of "P.S. I Love You" in mind and temporarily forget about being pragmatic. Looking forward to late Valentine celebration with my dear dear tmr. Life is actually sometimes pink right? ^.^