Friday, December 28, 2007
Late Xmas and end of year blogging
Anyway, it seems that the festive mood is still there, everywhere. Now ppl are preparing for a new year and Chinese new year with more and more off days, and of course, more and more celebrations after that.
Tonight I had an outing with Trung, mr. Junio de Janio, and of course, the one and only Vanness! After a few months, you haven't changed much =). Anyway, I like the way you are, and that's what makes you different right? Hee hee. We took some slutty pictures, will update them later, after they've been edited by mr. JJ, of course, hee hee.
This is the first Xmas that I spent the Xmas eve with someone I can call "lover". Well, old folks say, the first time is hard to forget. It was truly a memorable night. And my Xmas wish for this year is: next year I won't have to sing the song "last Xmas I gave you my heart...". I love you dear!
Mr. Ong, you're another person that I'll never regret to know. If there had been any chance that I were your lover, it was the "kid" part inside you that I loved. Friends arnd your age sometimes would envy why they grow up so fast, and they'll wish they could just keep a part of a kid inside them like you. =)
And maybe now it's the right time to look back at 2007. There are things to learn, things to remember, and things to forget...
- I had the worst relationship ever, and I learned so much from it
- I also had the best relationship ever, and I also learned so much from it
- I get to know some friends that I think "that's what they call best friends", and what I have to learn is how to treasure...
- So many things to learn from my internship as the first office job I had.
- Realized so many social skills and other soft skills that I'm lack of, need to improve a lot...
Looking toward new year ahead, this time I won't make any New Year Resolution though, 'cuz I know there's a high chance that.. I won't make it, hohoho.
Friday, November 30, 2007
Breakaway!
Life in SMU has become more and more... not a student life at all! Maybe because the motto of the university has always been something like "SMU is not only a school, it is a business school; and we are like a company doing business, not only professors teaching students... blah blah", the students here are getting more and more like those crazy no-life workers. Boring lives eh?
I hate mugging, that's one of the reasons I escaped from Vietnam and study here. And what I end up with is cramming like hell every time the final exams come. I'm not the mugging person type, maybe that's why my results are not so good so far?? (haha, blame blame, shame shame...)
Anyway, put aside those boring textbooks, 2 of my sis in SMU are planning for a trip to Bangkok next year. I'm excited!!!
You know, I always put "travelling" in the hobbies section of my profiles on different websites. I do love travelling a lot. And then one day a friend asked me:
- Sam Sam, it seems like you love travelling right?
- Yup!
- So where have you been to alr?
- Errr, lots of places... in my country...
- Ic... anywhere else?
- Errr... Singapore...
- Of coz la...
- Oh ya ya, I've been to Malay as well, but Johor only, not KL yet!!!
- ...
That was quite lame! It was like you were talking to someone who introduced himself as loved cooking and what he knew was only frying eggs!
It's even worse looking at my facebook profile. "I've travelled to 13 cities in 3 countries" (that is alr counted "Sentosa", "Jurong" and "Singapore" as 3 cities under the country Singapore!)... It's nothing compared to some of my frens around my age with over 100 cities spread across 5 continents that they have been to. I'm getting jealous :(.
Anyway, it's never too late to start anything. I always have a list of places I want to go to around the world in my mind, and maybe Bangkok can come first?
Dreaming of Neverland...
Wednesday, November 28, 2007
Sunday, November 25, 2007
human nature
It is easier to think about others' faults then yours. And ironically, it is far easier to accept your own faults then accept others.
So before opening your mouth to criticize someone, you'd better think about yourself. Don't say a person stupid while you're nothing more intelligent. And what's the point of raising questions about a person's greed, while you're trying to steal from his back pocket?
And don't blame your faults on others. Only those who have no self-respect do that.
Saturday, November 24, 2007
way back into love
I wanna watch this movie so much!!! The song is damn cute.
All I wanna do is find a way back into love...
Saturday, November 3, 2007
eyes closed 'n mind shut

I'm in bad mood today. Suddenly all the bad things in the past flash back. My head is in a terrible mess now.
For a moment, I hate myself. Really rarely do I think that way.
I take a cold bath to refresh myself. And I imagine me sitting in a cozy bar, listening to an angelically beautiful singer, flowing with her music.
And I think of lots of things...
I indulge myself in reminiscence.
I think of my beloveds.
I think of my friends.
I think of all my past relationships.
And I think of myself...
Sometimes life is too complicated to handle...
I deny myself from reality, beg my mind to take me back to my imaginations.
So that I can fly with my angel, get drunk by her music...
...and escape from this world, at least for a while...
I looked in the sky and there I saw a star shining so bright above
I closed my eyes and wished upon the star that I would fine true love
Someone who needed me
Someone to share my life
For a love that would be true
I would wait forever
So...no...matter how long it may be
I will be waiting
One star-brighter than the others
Two Hearts-beating for each other
I believe wishes really come true
Love at first sight I knew it from the moment when you said hello
I hoped you felt it too, but we both so shy-how was I to know
when you reached for my hand
I knew you were the one
We laughed and talked for hours like I'd known you forever
Like...a...dream or something from a book
True love had found me
One star-brighter than the others
Two Hearts-beating for each other
Noe I see wishes really come true
You just have to dream
Nothing's as bad as it seems
to be...believe me
Someone's waiting for you to try
There in the sky
One star-brighter than the others
Two Hearts-beating for each other
You will see wishes really come true
You can't stop believing-wishes do come true
You gotta believe me (wish on a star) wishes do come true...
Thursday, November 1, 2007
"...em chỉ là một đứa vô tâm..."
What is more effective in keeping you awake than coffee or apple juice? Being hurt.
Have you ever realized an irony: The people, whom you don't really care for so much, keep saying thanks for the small little good things you do for them. On the other hand, the people, whom you really care and are willing to do any small little things for, keep asking you "do you care for me?".
I still remember a time when I was in secondary school. I carelessly explained wrongly an exercise for my friend, but he kept thanking me for helping him. On the same day, my mum kept on criticizing me for being "insensitive and indifferent" because I didn't sweep the floor after dinner as I'm supposed to; forgetting about the previous night I put the blanket on her, worrying she would get cold.
I was hurt then...
It hurts me more when the people whom I really love and care for, come to me and say "T., you are just an indifferent person".
Well, I'm not the type of person that would sit down and describe how much I care for you. I just can't put that into words. I can't make a list of what I did that would show how much I care for you. I just do. If you realize it, I'm glad. If you don't, well... what else can I do?
People simply want more of what they already have...
And tonight I can stay up later then usual, even I don't drink coffee or apple juice...
...coz a person, whom I really care for, said straight to my face "T., you are indifferent".
My relationship IQ
Samuel, your relationship IQ is:


I'm quite surprised. I didn't expected my "r/s IQ" to be that high (though I alr know that I'm more mature than average compared to guys of my age, oops!).
Everything else is just correct, my conflict resolution skill is high, my acceptance of others is low.
But there's one thing I thought of after doing the test. Though I'm in a relationship now, and very satisfied with it, the fact is my previous relationships lasted not so long. Then what does a high relationship IQ mean? Does it guarantee that I will enjoy a relationship that will last for the rest of my life?
Well, just like what I usually think. Intelligence doesn't guarantee a person success, nor does r/s IQ to happiness.
Friday, October 26, 2007
Thursday, October 18, 2007
Thursday, October 4, 2007
are you there with me?
1.Sáng thứ 3, lớp International Econs đáng chán. Pác prof già say sưa với các vấn đề kinh tế học, thuế xuất nhập khẩu, toàn cầu hóa, mối quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc các vấn đề đáng chán khác.
Ngồi bàn đầu là 2 pé. Pé gái được bỏ bùa mê bởi pác prof già, mắt mơ màng, chăm chú, lâu lâu liếm môi và nói qua hơi thở "ôi pác prof già thật ngày càng quyến giũ". Pé trai cũng bị bỏ bùa mê, mắt mơ huyền, 2 bán cầu não hòa trộn thành 1 thứ gì đó không kiểm soát, xuyên qua ô cửa sổ chật hẹp của SESS SR tìm đến những dreamland khác full of happiness vốn không thể tìm thấy trong các lớp liên quan đến finance hay econs.
Trong 1 khoảnh khắc nào đó, pé trai quay trở về với thực tại từ dreamland... Sự thật phũ phàng làm pé muốn té ghế. Vang vọng đâu đó tiếng nói của pác prof già như càng xoáy sâu thêm cái đau đớn, khắc nghiệt của cái hiện thực mà pé trai đang gánh chịu "ARE YOU THERE WITH ME?".
Và pác phóng về phía pé trai 1 cái nhìn cay nghiệt. Cay nghiệt lắm. Như cái nhìn của 1 bà mẹ kế nhìn con nuôi, bà mẹ ghẻ nhìn con rể, 1 thằng đần nhìn thằng khốn nạn đã cướp bồ mình, hay 1 pác prof nhìn 1 pé student mình mới quay trở về từ dreamland vậy đó.
Sorry, I was not there with you.
2.
Trong truyện, có người viết, "xin lỗi, em chỉ là con đĩ". Con đĩ người ta còn có chút tình nghĩa. Tim người ta cũng biết rỉ máu chớ phải không. Mắt người ta cũng có khi ướt đẫm chớ phải không.
Ngoài đời, có người còn không bằng con đĩ. Tim cũng đập đó, mà đập bằng không khí hay sao đó, như người ta bơm bánh xe vậy đó. Hơi lạnh luồn qua luồn lại mấy mạch máu, toàn thân lạnh ngắt, không biết rung động là gì hết. Cũng có nước mắt đó, mà sao thấy giả quá, như là trong người thừa chất lỏng, thải qua đường mắt vậy đó.
Tao thà đi với 1 con đĩ...
Sorry, I was not there with you.
3.
Con người ta có nhiều cái lạ lắm. Khoái ghen, khoái tức, khoái so kè, khoái giành giựt. Như dĩa thịt đem để trước mặt không ăn đâu, nhìn qua cái bàn kế bên thấy dĩa thịt đẹp hơn, hấp dẫn hơn, chạy qua lấy cái dĩa đó mà bỏ luôn cái dĩa này. Rồi phát hiện thật ra cái dĩa này ngon hơn cái dĩa bàn kế bên, rồi có tiếc hông?
Mà tiếc dĩa thịt còn quay lại lấy được. Trên đời có nhiều thứ mất rồi còn lấy lại được hông?
Sunday, September 9, 2007
Con châu chấu và con dế đeo chuông
Lâu rồi hông post sưu tầm. Thấy truyện này cũng dễ thương. Post miếng hâm nóng blog ^^.
"Và cuối cùng với một trái tim muộn phiền và rỉ máu thì ngay một con dế đeo chuông đích thực cũng giống như một con châu chấu thôi..."
Hình như mình đã bắt đầu nhìn xung quanh đâu đâu cũng toàn châu chấu... Trên đời vẫn còn dế đeo chuông ư...
Kawabata Yasunari
---
Tản bộ dọc theo bức tường lợp ngói của trường đại học tổng hợp, tôi rẽ sang bên lại gần khu trường trung học. Đằng sau hàng rào ván sơn trắng bao quanh sân thể thao, từ lùm cây mờ tối nằm dưới tán cây anh đào đen thẫm có một tiếng côn trùng nỉ non. Vừa lắng nghe, vừa đi chầm chậm. Được một đoạn tôi buộc lòng phải chia tay với tiếng hát nỉ non, rẽ sang phải để không chệch hướng sân vận động. Từ chỗ ngoặt trái, hàng rào tạo một lối đi tới con đê, hai bên trồng những cây cam. Vừa ló ra góc khuất vừa kêu lên ngạc nhiên, tôi vội vàng đi tới, cặp mắt bừng sáng trước quang cảnh phía xa...
Ở chân đê, như một đám rước, những chiếc đèn lồng lộng lẫy nhiều sắc màu đang nhấp nhô bồng bềnh. Quang cảnh y hệt ngày lễ hội ở một làng quê xa xôi nào đó. Không cần tới gần tôi cũng biết đó là lũ trẻ con đang chui ra chui vào các lùm cây rải rác trên đê tìm bắt côn trùng. Có khoảng hai mươi chiếc đèn, chúng không chỉ mang một sắc đỏ thắm, hồng, chàm, xanh lá cây, đỏ tía hay vàng mà có cái sáng lên năm màu một lúc. Cũng có một vài chiếc đèn nhỏ, ánh sáng đỏ, là thứ mua ở cửa hàng, nhưng số còn lại phần lớn do bọn trẻ tự tay làm ra. Nom đẹp đẽ vuông vắn thế kia hẳn bọn trẻ đã hì hụi làm ra với một tình yêu và một chú tâm ghê gớm. Đêm vắng trẻ, những chiếc đèn bồng bềnh cùng tụi trẻ con đi trên triền đê, cảnh này là thực hay đang mơ giữa một câu chuyện thần tiên?
Một đứa bé nhà gần đây, vào một đêm đã nghe thấy tiếng côn trùng nỉ non trên triền đê này. Cậu ta đi mua một chiếc đèn lồng màu đỏ, đêm sau quay lại tìm người ca sĩ hay nỉ non ấy. Đêm sau nữa, lại thêm một cậu khác. Nhưng cậu này không mua đèn. Cậu cắt hai mặt hộp bìa, bồi giấy, thắp nên phía trong, làm sợi dây xách tay, thế là xong một chiếc đèn. Rồi năm đứa, rồi bảy đứa. Chúng tìm cách tô màu hoặc vẽ lên mắt đèn. Những chàng họa sĩ thông thái tí hon này bắt đầu cắt mắt đèn theo hình tròn, tam giác, lá cây,... Chúng tô mỗi mắt đèn một màu với những đường tròn, thoi, xanh xanh đỏ đỏ, tạo ra các kiểu trang trí giản đơn và hoàn chỉnh.
Thế rồi cậu bé đầu tiên quẳng chiếc màu đỏ đi vì giờ đây nó chỉ là một thứ vô vị nhạt phèo. Cậu thứ hai cũng quẳng nốt chiếc đèn mình đã làm ra, vì nó đơn giản quá. Những chiếc đèn các cậu làm đêm trước không còn thỏa mãn các cậu vào sáng hôm sau. Thêm một ngày hì hụi với đống bìa cứng, giấy, bút lông, kéo, dao nhíp, hồ dán, các cậu lại tạo ra, từ nhiệt huyết trái tim, từ sức tưởng tượng tâm trí một kiểu đèn mới. Hãy nhìn đèn của tớ này? Đẹp chưa? Không giống ai hết... Và đêm đêm chúng lại rủ nhau đi bắt côn trùng. Còn tôi thì được ngắm hai mươi đứa trẻ cùng hai mươi chiếc đèn lộng lẫy phía xa xa.
Tôi lang thang đến gần chúng. Những chiếc đèn vuông vắn kia không chỉ trang trí bằng những hình hoa theo lối cổ mà còn có tên người chế tạo. Tụi trẻ cắt từ sách vỡ lòng ra những chữ cái vuông vuông. Khác với loại đèn sơn đỏ, những chiếc tự tạo từ bìa các tông do có dán hình trang trí trên mắt đèn đã khiến ánh nến dường như phát ra từ chính bức tranh cùng màu sắc riêng của nó. Quầng sáng của những chiếc đèn trộn với bóng đêm mang lại một vẻ lờ mờ. Tụi trẻ hăng hái cúi mình soi bất cứ chỗ nào trên dốc mỗi khi chúng nghe thấy một tiếng hát nỉ nỉ non non...
- "Có ai thích chơi châu chấu không?" - Một cậu bé đang chúi mình vào bụi cây cách những đứa khác khoảng chín mười mét, chợt đứng dậy kêu lên.
- "Có, cho tớ với nào!" sáu hay bảy đứa chạy tới. Chúng xúm lại quanh cậu, chúng định thò tay vào bụi cây. Nhưng cậu gạt tay lũ bạn ra, đứng dang tay như muốn bảo vệ lùm cây. Câu huơ huơ chiếc đèn trên tay phải gọi thêm những đứa khác.
- "Châu chấu này, có ai muốn chơi không?"
- "Có, có!... " Bốn năm đứa nữa bổ tới. Nhưng rồi cậu bé lại gọi thêm lượt nữa, cứ làm như không thể tìm được con gì khác quý hơn châu chấu.
- "Có ai chơi châu chấu không?"
Thêm hai ba đứa chạy tới.
- "Có, cho em!". Tiếng một bé gái thỏ thẻ sau lưng cậu. Vừa xoay người nhẹ nhàng, cậu vừa cúi mình duyên dáng. Chuyển đèn sang tay trái cậu dùng tay phải thò vào bụi cây.
- "Chỉ là châu chấu thôi!".
- "Ừ, em rất thích!"
Cậu đứng vụt dậy chìa nắm tay có con châu chấu cho cô bé thay lời nói "Đây!". Cô bé khẽ tượt sợi dây treo đèn vào sâu cổ tay trái, dùng hai bàn tay bao bọc lấy nắm tay nhà đi săn tí hon. Cậu bé lặng lẽ xoè tay ra. Con côn trùng chuyển sang nằm giữa ngón tay cái và ngón trỏ cô bé.
- "Ô! Đây không phải là con châu chấu. Đây là con dế đeo chuông".
Vừa liếc nhìn người tặng mình bằng đôi mắt sáng thông minh cô bé vừa mở nắp lồng đeo bên người bỏ con dế vào đó.
- "Đó là con dế đeo chuông!".
- "Ờ, dế đeo chuông thật!". Cậu bé lẩm bẩm. Cậu nâng chiếc lồng lên gần mắt nhìn vào. Cậu cũng nâng chiếc đèn lộng lẫy nhiều màu sắc của mình lên, và nhờ ánh áng của nó cậu liếc khuông mặt người bạn gái.
Ôi, tôi ngẫm nghĩ. Tôi cảm thấy lúng túng và thoáng ghen tị với cậu bé. Thật ngốc nghếch làm sao đến giờ vẫn chưa hiểu ra hành động của cậu! Tôi nín thở kinh ngạc. Nhìn kìa! Có một cái gì đó trên ngực cô bé mà cả nhà đi săn tí hon, cả nàng tiểu thư bé xinh cùng chúng bạn vây quanh đều không nhận ra. Trên ngực cô bé, làn ánh sáng xanh lá cây nhạt không hắt lên dòng chữ "Fujio" một cách rõ ràng là gì? Cái đèn lồng của cậu bé nâng lên ngang chiếc lồng dế, có hàng chữ cắt bằng giấy xanh, đã in vào ngực áo kimônô trắng của cô hàng chữ viết tên cậu. Còn cái đèn đỏ của cô bé đang đung đưa dưới cổ tay có hình trang trí không rõ ràng, nhưng ta vẫn thấy trên miến vải phập phồng theo nhịp thở nơi thắt lưng cậu bé có hàng chữ đỏ viết tên cô "Kiyoko". Sự phối hợp ngẫu nhiên xanh đỏ này là tình cờ hay là một trò chơi? Cả Fujio và Kiyoko không ai biết.
Cho dù hai đứa còn nhớ mãi rằng Fujio đã tặng con dế và Kiyoko đã nhận, thì ngay cả trong những giấc mơ Fujio cũng không bao giờ biết được tên cậu được viết bằng ánh sáng xanh lên ngực Kiyokko và tên của Kiyoko được khắc bằng ánh sáng đỏ lên thắt lưng cậu. Cũng như Kiyoko, cô không bao giờ biết được tên Fujio được viết lên ngực áo mình, và tên cô được thêu vào thắt lưng của Fujio. Cậu Fujio ơi! Khi nào cậu lớn, cậu hãy cười thoải mái trước vẻ vui mừng của một cô gái khi cậu nói đây là con châu chấu nhưng lại đưa nàng con dế đeo chuông. Cậu hãy cười trong xúc cảm sâu xa trước nỗi thất vọng của nàng khi cậu bảo đây là con dế đeo chuông nhưng thực ra lại đưa nàng con châu chấu...
Thậm chí nếu cậu có một trí tuệ để tự mình nhìn được những gì bên trong một lùm cây cách xa bao đưa bé khác thì cái thế gian này cũng chẳng vì thế mà sinh ra nhiều loài dế đeo chuông. Có thể cậu sẽ thấy một cô gái như loài châu chấu nhưng lại nghĩ nàng là loài dế đeo chuông.
Và cuối cùng với một trái tim muộn phiền và rỉ máu thì ngay một con dế đeo chuông đích thực cũng giống như một con châu chấu thôi. Sẽ tới một ngày, với cậu hình như cả thế này ngập tràn loài châu chấu và tôi nghĩ thật đáng tiếc biết bao khi cậu không có cách nào để nhớ được trò đùa giỡn ánh sáng đêm nay, từ cái đèn lồng đẹp lộng lẫy, tên của cậu đưọc viết bằng ánh sáng xanh lên ngực người bạn gái.
---
Hàn Thủy Giang dịch
Friday, August 3, 2007
Sài Gòn áp thấp nhiệt đới

Trời mưa rả rích từ khuya tới sáng. Ngủ mà cuộn tròn vo trong cái mền, ôm cái gối ôm còn to hơn cái thân người. Đồng Nai khác Sài Gòn, lạnh lẽo hơn, cô quạnh hơn. Mưa xuống 1 cái là khỏi đi đâu, lấy TV với laptop làm tri kỉ lun.
Nghe Michael Bublé. Thứ nhạc Jazz có thể làm 1 cái đầu rúi bời suy nghĩ đến mức nào cũng có thể dịu lại 1 chút.
Stars shining bright above you
Night breezes seem to whisper "i love you"
Birds singin' in the sycamore trees
Dream a little dream of me
Say nighty-night and kiss me
Just hold me tight and tell me you’ll miss me
While I’m alone and blue as can be
Dream a little dream of me
Stars fading but I linger on dear
Still craving your kiss
I’m longin’ to linger till dawn dear
Just saying this
Sweet dreams till sunbeams find you
Sweet dreams that leave all worries behind you
But in your dreams whatever they be
Dream a little dream of me
Mấy bữa đi chơi ở Sài Gòn, 1 năm trời, thấy Sài Gòn vẫn vậy. Nếu có 1 cái gì đó "hơn" hồi trước thì có ổ gà ổ voi bự hơn, đường lồi lõm nhiều hơn, đào đường sửa cống kẹt xe nhiều hơn... Chán! Sáng sớm bữa mới xuống sân bay bị mama cho 1 đòn choáng: gà H5N1, heo tai xanh, tôm phoọc môn, cá ươn, gạo tẩy trắng, có ra đường thì ăn bột chiên với nui xào bò thôi nha con... Đuối!
Đi chơi với đám bạn, ai cũng khác xưa. Lạ. Mà thật ra cũng không lạ, chẳng ai giống mãi ngày xưa được.
Hẹn càfê với 1 người mới, chat 2 năm rồi mới gặp mặt. Ấn tượng bởi cái nụ cười. Nhớ về cái nụ cười đó mà ngất ngây, mơ 4 5 ngày chưa hết. Mà nhớ lại những người trước, ai tui cũng chết bởi cái nụ cười. Có người xấu lắm, mà cười ra 1 cái chói lóa là tui đổ!
...Yes, dream a little dream of me.
Trời vẫn mưa rả rích. Mưa chi dzị? Mai mốt về tháng 12, không về tháng 7 nữa, cho bớt mưa. Người như tui đã tâm trạng rồi còn gặp mưa, suốt ngày bâng quơ chịu sao nỗi...
Còn 19 ngày nữa. Ai phỡn mún tám gọi tui hen 093 7535 073.
PS: Thanks ông Quý Anh for the pic nghe. Đẹp đẹp đó :x.


